Trẻ con là miếng bọt biển — thấy gì là thấm hết
Hôm ấy là ngày nghỉ, tôi ở nhà cả ngày với con.
Mệt nhoài vì chơi với con bằng cả người rồi lại tất bật việc nhà,
tôi nằm vật ra bên cạnh trong lúc con chơi một mình một lát.
Thế mà con đang chơi bỗng dừng lại, rồi bò về phía tôi.
Hihi, con bò đến với mẹ à — tôi nghĩ vậy rồi ngồi chờ,

Ơ..?
Hóa ra không phải đến chỗ tôi, mà là đến chiếc điện thoại nằm lăn lóc bên cạnh.
Con vỗ vỗ vào màn hình, rồi mân mê nghịch ngợm.
Con bắt chước y hệt dáng tôi cầm điện thoại.
Chẳng ai dạy cả, nhưng con đã ngồi bên cạnh và thấy hết rồi — mẹ mua sắm bằng điện thoại, nhắn tin trò chuyện với bạn bè, rồi xem video để nghỉ ngơi ra sao. (feat. học tập xã hội của Bandura)

Vậy mà con vẫn luôn dõi theo bàn tay người lớn di chuyển trên màn hình!
Cảm giác như bí mật của mình bị bắt quả tang? ;)
Nghe nói mạch tưởng thưởng trong não trẻ lớn lên theo đúng những kích thích mà trẻ thường xuyên nhận được. (feat. ABCD Study)
Vấn đề không nằm ở việc dùng điện thoại, mà ở chỗ con tiếp xúc với kích thích nào — tức là tôi và chúng ta, những người con đang nhìn.
Hôm nay mình thử đúng một điều thôi nhé?
Chỉ một lần thôi, tự quan sát xem mình cầm điện thoại lúc nào trước mặt con!
Chuyện mua sắm hay những việc nhất định phải làm bằng điện thoại thì để lúc con ngủ sẽ tốt hơn nhiều.
Khi ở bên con thì hãy nhìn vào mắt con — đó là điều tôi tự hứa với mình dạo gần đây!
Tất nhiên, làm được 100% thì khó lắm.... lol

Ở bài sau, mình sẽ cùng nhau điểm qua hoạt động của những hormone tự nhiên mà cơ thể con tự tạo ra.
Dopamine, serotonin, oxytocin, endorphin, melatonin.
Với mỗi loại hormone, tôi sẽ mách luôn cả trò chơi có thể chơi với con ngay hôm nay!
Chỉ cần có tấm lòng và cơ thể là làm được!
Hôm nay, hãy thử để ý bàn tay mình đang với lấy điện thoại trước mặt con.
Chúng ta bắt đầu trưởng thành từ chính lúc nhận ra điều đó.